Trang chủ Giới thiệu Tuyển dụng Liên hệ - Góp ý
Trang chủ
Bảo tàng
Di sản Văn hoá
Khảo cổ học
Cổ vật
Thông tin khoa học
Thư viện hình ảnh
Di tích Nhà tù Côn Đảo
QLNN về DSVH
Liên hệ - Góp ý
Tìm kiếm
Góc hình ảnh

 
 

Liên kết Website
Đoàn tàu không số âm vang những chiến công
Đoàn tàu không số âm vang những chiến công
   
I. Anh hùng những con tàu không số.
Sau đồng khởi 1960, phong trào đấu tranh vũ trang, chiến tranh du kích ở miền Nam phát triển mạnh mẽ. Lúc này ở miền Đông Nam bộ, trung tâm đầu não của cuộc kháng chiến, lực lượng vũ trang phát triển nhanh chóng. Vấn đề trang bị vũ khí cho bộ đội du kích ngày càng trở nên cấp bách. Thời gian này, tuyến đường trên dãy Trường Sơn đã mở nhưng chưa vươn tới được các tỉnh Nam bộ, trước yêu cầu phát triển của chiến tranh cách mạng miền Nam, trước những yêu cầu đòi hỏi cấp bách của các địa phương ven biển và Nam bộ cần vũ khí, Bộ Chính trị đã quyết định mở tuyến vận chuyển chi viện chiến lược bằng đường biểm vào Nam Bộ.
Theo đó, Trung ương cục miền Nam và bộ chỉ huy Miền đã tổ chức thành công một số bến tiếp nhận vũ khí bằng đường biển ở một số tỉnh Nam bộ như Bến Tre, Trà Vinh, Cà Mau…Việc mở bến tiếp nhận vũ khí ở Bà Rịa tuy có khó khăn hơn nhưng nếu thành công, thắng lợi sẽ vô cùng to lớn cho phong trào kháng chiến các tỉnh miền Đông Nam bộ và cả miền Nam.
Thực hiện sự chỉ đạo của Trung ương và Trung ương cục, các đồng chí Lê Minh Thịnh, Dương Quang Đông lần lượt được cử về Bà Rịa khảo sát sông rạch tìm bến bãi, chọn người, sắm ghe, tổ chức vượt biển mở đường tiếp nhận vũ khí. Sáu ngư dân dủng cảm quê ở các xã Phước Hải, Phước Bửu, Bình Châu được tuyển chọn đã dùng ghe đánh cá hạng nhỏ, vượt biển ra Bắc giữa mùa gió chướng năm 1962. Sau gần ba tháng vật lộn với biển cả đấu tranh với kẻ thù, 6 thủy thủ dũng cảm của bến Lộc An đã hòan thành nhiệm vụ (sau này trở thành những chiến sỹ trực tiếp theo những con tàu bí mật đưa vũ khí của Trung ương cấp cho Đông nam bộ qua bến Lộc An). Những thủy thủ của bến Lộc An đã góp phần quan trọng mở thêm một tuyến đường biển nối thông miền Đông Nam bộ với Trung ương, đó là đường Hồ Chí Minh trên biển Bà Rịa, một tuyến của hệ thống đường Hồ Chí Minh trên biển Đông, bến Lộc An đã chính thức trở thành điểm tiếp nhận vũ khí cung cấp cho chiến trường Đông Nam Bộ và Nam bộ.
Ngày 3.10.1963, chiếc tàu gỗ chở vũ khí đầu tiên mang số hiệu 41 xuất phát từ bến Đồ Sơn Hải Phòng đã cập bến Lộc An an toàn, và với nhân dân địa phương, các chiến sỹ tham gia trên chuyến tàu không số hôm ấy, ngày 3.10.1963 đã trở thành một ngày “huyền thoại”. Bằng lòng dũng cảm, bình tĩnh, mưu trí, linh hoạt, các chiến sỹ cùng nhân dân địa phương đã bốc dỡ 20 tấn vũ khí lên bờ và đưa vào các kho bãi giữa ban ngày một cách an toàn trong điều kiện hệ thống đồn bốt dày đặc của địch và máy bay trinh sát quần đảo nhiều lần. 20 tấn vũ khí tiếp nhận từ chuyến tàu đầu tiên vào Lộc An là một tài sản vô cùng quý giá trongn tình hình toàn quân khu đang thiếu thốn súng đạn; Bộ đội miền Đông được bổ sung vũ khí trang bị, đẩy mạnh hoạt động trên toàn miền, phá ấp chiến lược, mở rộng vùng giải phóng góp phần tạo thế hậu phương cho chiến dịch Bình Gĩa, Đông – Xuân 1964-1965.
Chuyến tàu thứ 2 (mang số hiệu 56) sau hơn 20 ngày đêm vượt biển đã chuyển 44 tấn vũ khí vào bến Lộc An đêm ngày 22 tháng 12 năm 1964. Tàu vừa cập bến là vũ khí được bốc dỡ ngay để trang bị cho một trung đoàn bộ đội chủ lực. Được trang bị vũ khí của tàu 56 mang vào, trung đoàn vô cùng phấn khởi lao ngay vào chiến dịch Bình Gĩa và giành thắng lợi to lớn, giải phóng một vùng rộng lớn phía đông - bắc Sài Gòn. Chiến dịch Bình Gĩa là chiến dịch đầu tiên được mở ở miền Đông và kết thúc thắng lợi ở Bình Giã (Bà Rịa). Đây là chiến dịch giành thắng lợi lớn nhất của miền Nam trong những năm đầu chống “chiến lược chiến tranh đặc biệt” của Mỹ - Ngụy.
Đêm 1 tháng 2 năm 1965, chuyến tàu thứ 3 với 70 tấn vũ khí đã được tiếp nhận tại bến Lộc An. Số vũ này nhanh chóng được trang bị bổ sung cho các đơn vị chủ lực miền Nam vừa tham gia chiến dịch Bình Gĩa và cấp phát cho bộ đội địa phương các tỉnh miền Đông và khu 6. Những khẩu súng viên đạn từ chuyến tàu này đã góp phần đắc lực làm nên chiến thắng vang dội ở Đồng xoài, Dầu Tiếng, Bàu Bàng trong mùa hè năm 1965.
Những chiếc tàu không số bắt đầu từ chiếc tàu gỗ đầu tiên vượt biển tìm đường ra Bắc cho đến chiếc tàu chở vũ khí cuối cùng cập bến Lộc An đều đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ trong khi hệ thống ấp chiến lược và hệ thống đồn bót của địch trên bộ và hệ thống tuần tra kiểm soát của địch trên sông trên biển hãy còn dày đặc. Thắng lợi của đường Hồ Chí Minh trên biển Bà Rịa và ở bến Lộc An nói riêng thể hiện quyết tâm cao, tinh thần ý chí cách mạng của lực lượng tiếp nhận, vận tải chiến lược của Đảng bộ và nhân dân địa phương Phước Hải, Phước Bửu, Bà Rịa.
Vượt lên trên tất cả là lý tưởng cách mạng, lòng dũng cảm kiên trì của 6 chiến sỹ đầu tiên xuất thân là ngư dân ở Phước Bửu, Phước Hải, Bình Châu đã mở đường ra bắc. Họ không chỉ vượt sóng to gió lớn của biển cả, đối phó với vô vàn khó khăn khi bị địch bắt giữ mà còn đấu tranh vượt lên chính bản thân mình trong bất kỳ tình huống nào cũng hoàn thành nhiệm vụ cách mạng giao cho.
Tự hào về đường Hồ Chí Minh trên dãy Trường Sơn bao nhiêu, Đảng bộ, quân và dân Bà Rịa -Vũng Tàu càng tự hào bấy nhiêu vì đã góp phần quan trọng hình thành tuyến đường Hồ Chí Minh trên biển Đông, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ vận chuyển vũ khí vào chiến trường miền Nam, góp sức lớn lao cho những thắng lợi vang dội của quân và dân ta, thực hiện chân lý Bắc - Nam liền một dải, Nam - Bắc là một nhà của Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại.
II. Tượng đài, di tích bến Lộc An còn hoang vắng.
Là một trong năm bến tiếp nhận những chuyến tàu chở vũ khí cung cấp cho chiến trường miền Nam, là nơi xuất phát của chiếc tàu gỗ chở 6 thủy thủ anh hùng đã vượt biển ra bắc, với hàng trăm tấn vũ khí đã tiếp nhận an toàn cung cấp cho chiến trường miền Nam, góp phần làm nên những thắng lợi giòn giã. Cửa biển Lộc An thuộc địa bàn huyện Xuyên Mộc, nơi in dấu những chiến công oanh liệt năm xưa, xứng đáng được công nhận là di tích lịch sử quốc gia.
Đài lưu niệm Đoàn tàu không số bến Lộc An đã được xây lên khẳng định chứng tích của một thời hào hùng không thể nào quên. Tượng đài của chiến công các chiến sỹ tàu không số nay được xây dựng trên mảnh đất năm xưa, đáp ứng được nguyện vọng và mong đợi của đồng bào, chiến sỹ thể hiện tình cảm, lòng biết ơn của Đảng bộ, chính quyền và nhân dân ta các chiến sỹ anh dũng mưu trí, những chiến công thầm lặng mà phi thường. Lẽ ra với một địa điểm, một di tích như thế phải là một điểm đến đầy thú vị thu hút đông đảo du khách trong hành trình đến với vùng đất Xuyên Mộc đầy tiềm năng du lịch. Phải là nơi mà các em học sinh, các đoàn thanh niên cùng nhân dân địa phương đến tham quan tìm hiểu lịch sử địa phương, giáo dục thanh niên học sinh về truyền thống yêu nước, qua đó các em và người dân càng thêm tự hào và trân trọng hạnh phúc được sống trong độc lập,tự do, nền độc lập mà cha ông ta đã đổ bao xương máu mới giành được.
Thế nhưng, thực tế đang diễn ra tại Đài tưởng niệm tàu không số bến Lộc An đã không được như giá trị lịch sử, văn hóa vốn có của nó. Mặc dù đứng ở vị trí rất đẹp, rất thuận lợi cho một “tua” du lịch tham quan hoặc những chuyến “về nguồn” của đoàn thanh niên, học sinh, nhưng đài tưởng niệm nơi đây lại rơi vào cảnh quanh năm hoang vắng. Thỉnh thoảng vào những ngày lễ lớn mới có vài nhóm người đến tham quan thắp vài nén hương tưởng niệm, đa phần là các cựu chiến binh, những cụ già đã từng tham gia trên đoàn tàu không số hoặc đã từng vận chuyển vũ khí từ tàu đến các địa điểm khác. Vì sao một di tích lịch sử ý nghĩa như vậy lại không thu hút được nhiều nguời tham quan ? Khảo sát thực tế, chúng tôi tìm ra những nguyên nhân sau, thiết nghĩ đó cũng là những nguyên nhân cơ bản :
- Một là, di tích lịch sử tàu không số Lộc An chưa được giới thiệu rộng rãi với du khách, chưa được vào trong tuyến du lịch tham quan, về nguồn trên địa bàn huyện và tỉnh. Trên thực tế, không phải du khách nào đến Xuyên Mộc cũng biết rằng đã từng có một con đường Hồ Chí Minh trên biển tại nơi đây. Do đó, việc giới thiệu và đưa vào làm một điểm đến chính thức trong những tuyến tham quan du lịch Xuyên Mộc là một việc làm cần thiết để mọi người biết và đến với di tích này.
- Hai là, khi đến với di tích này, người ta chỉ nhìn thấy một tượng đài trang nghiêm đứng sừng sững giữa nắng gió Lộc An và …hết. Không thể tìm thấy ở nơi đây những hiện vật, những tư liệu, hình ảnh hoặc lời thuyết minh nào về di tích như thường thấy ở những di tích lịch sử khác. Nhu cầu được tìm hiểu, được thông tin, được giải thích, được nghe thuyết minh thuyết trình, được nhìn thấy hình ảnh, hiện vật liên quan đến di tích khi đến tham quan là một nhu cầu hết sức chính đáng của du khách khi đến với bất kỳ một di tích lịch sử nào. Một di tích lịch sử quốc gia như Đài tưởng niệm tàu không số Lộc An đã không đáp ứng được nhu cầu cơ bản và chính đáng đó, làm sao thu hút được du khách đến và quay lại lần sau ?.
- Ba là, người tham quan không thể tìm thấy nơi đây một chỗ nghỉ dừng chân để có thể tránh nắng, trú mưa trong chuyến hành trình đến di tích. Đơn giản vì nơi đây bốn bề vắng vẻ, không bóng cây che mát, không một mái hiên nhà, không có công trình công cộng để đáp ứng nhu cầu tối thiểu khách tham quan. Thiết nghĩ, trong một chuyến tham quan về nguồn đa phần du khách đều trải qua một hành trình dài, tới nhiều điểm. Xây dựng một chỗ dừng chân cho du khách nghỉ mệt trước khi tìm hiểu di tích là điều hết sức cần thiết. Ở những nơi khác làm rất tốt điều này, vì sao di tích bến Lộc An không làm được ?.
- Bốn là, khi đến Đài tưởng niệm, du khách chỉ có thể thắp vài nén hương tưởng niệm để hồi tưởng về một thời oai hùng…Nếu du khách thắc mắc vì sao cha anh ta lại chọn nơi đây làm điểm tiếp nhận vũ khí ?. Đã từng có bao nhiêu chuyến tàu, bao nhiêu tấn hàng đã được vận chuyển và tiếp nhận an toàn tại cửa biển Lộc An này ? Trên thuyền gỗ nhỏ bé ngày ấy 6 ngư dân dũng cảm đã vượt biển như thế nào, đã gặp những hiểm nguy nào…?. Làm thế nào mà chiến sỹ ta có thể vượt qua được một hệ thống kiểm soát dày đặc của kẻ thù, thậm chí vận chuyển vũ khí trước mắt kẻ thù mà kẻ thù không ngờ tới ?... Di tích đã không có người thuyết minh hoặc tài liệu để hướng dẫn cho du khách. Nếu du khách muốn trải nghiệm thực tế, muốn tìm hiểu xem hệ thống kênh rạch, rừng đước tại Lộc An đã che chở cho tàu không số và chiến sỹ ta hoạt động hiệu quả ra sao, hoặc muốn được đi một đoạn ngắn trên con đường huyền thoại - con đường Hồ Chí Minh trên biển - từ Lộc An …lại càng không thể. Vì ở đây không có một phương tiện, một dịch vụ nào cho nhu cầu khám phá của du khách. Phải chăng chúng ta đã làm “xơ cứng hóa” một di tích lịch sử hào hùng. Liệu có thể giáo dục thế hệ trẻ hôm nay về truyền thống cách mạng địa phương, lòng tự hào về một vùng đất anh hùng đã sinh ra những người con quả cảm mưu trí không ngại hy sinh làm nên những chiến công cho cách mạng với một đài tưởng niệm bằng bê tông cốt thép ?.
III. Thử đề xuất giải pháp.
Xét trên bình diện ý nghĩa lịch sử, Đài tưởng niệm đoàn tàu không số là biểu tượng của những chiến công, của lòng quả cảm của các chiến sỹ năm xưa, được xây dựng nhằm ca ngợi công lao, mưu trí của các chiến sỹ đã in dấu tại mảnh đất này. Việc xây dựng nơi đây trở thành một điểm du lịch về nguồn hấp dẫn, nơi góp phần giáo dục truyền thống cách mạng, bồi dưỡng tư tưởng đạo đức, lý tưởng cách mạng cho thế hệ trẻ là một việc làm hết sức thiết thực. Để làm được điều đó, ngoài việc cần được sự ủng hộ quan tâm của các cấp, các ban ngành đoàn thể theo chúng tôi cần thực hiện những giải pháp sau :
- Thứ nhất, cần thiết phải xây dựng một ngôi nhà truyền thống rộng rãi trang nghiêm thoáng mát, trưng bày những hiện vật, tư liệu lịch sử, hình ảnh, có người thuyết minh. Trong nhà truyền thống có thể chiếu những thước phim tư liệu liên quan đến con đường Hồ Chí Minh trên biển khi du khách đến tham quan.
- Thứ hai, cần cải tạo, xây dựng, nâng cấp cảnh quan xung quanh tượng đài. Trước đài tưởng niệm vốn đã có sẵn một hồ nước to rộng, ta có thể cải tạo thành một hồ sen hoặc trồng các loại cây hoa thích hợp để tạo cảnh sắc thoáng mát, tươi tắn, trồng thêm cây xanh phía trước tượng đài và đặt một số ghế đá ở những nơi thích hợp để du khách dừng chân nghỉ ngơi thư giãn…
- Thứ ba, bên trái của tượng đài, nơi cập bến của những con tàu không số khi xưa có thể dựng một con tàu (giống chiếc tàu gỗ đã cùng 6 ngư dân vượt biển ra bắc, tất nhiên có thể nhỏ hơn) vừa làm tàu biểu tượng vừa có thể chở du khách khám phá vùng sông nước Lộc An, đồng thời cũng có thể đi lại một đoạn ngắn trên con đường Hồ Chí Minh trên biển Bà Rịa-Vũng Tàu (nếu điều kiện cho phép) ; ngoài ra có thể dựng một số căn nhà (hoặc chòi) lá trên mé bến để du khách vui chơi.
- Thứ tư, trong những ngày lễ đông du khách thamq quan, có thể mời những nhân chứng lịch sử của chuyến tàu không số năm xưa đến nói chuyện, kể chuyện những tuyến đường đã qua, những hiểm nguy đã trải … Còn gì chân thực và ý nghĩa hơn khi đến với một di tích lịch sử mà được trò chuyện, chụp hình lưu niệm với những “nhân chứng sống” của một thời oanh liệt ? Có bài học lịch sử nào có thể chân thực, sống động khắc ghi vào lòng người hơn thế ? Thiết nghĩ cũng cần sớm sưu tầm và nghiên cứu có hệ thống những di sản liên quan đến Đoàn tàu không số từ những chiến sĩ đang còn sống, bởi họ chính là những nhân chứng sống của lịch sử.
Có thể không cần quy mô rộng lớn, nhưng khi có đoàn tham quan ghế đến Đài tưởng niệm Đoàn tàu không số Lộc An, du khách sẽ được ngồi trên các băng ghế, nghe hướng dẫn viên kể chuyện, thuyết minh lịch sử tàu không số, được xem những thước phim ấn tượng, được nhìn ngắm những mô hình tàu không số đã từng chuyển vũ khí đạn dược vào miền Nam tài tính linh hoạt ra sao, được dạo lại trên con đường huyền thoại dù chỉ là một đoạn ngắn, được trò chuyện thân mật với các nhân chứng lịch sử, những anh hùng bằng xương bằng thịt chứ không phải trong những câu chuyện kể. Tin rằng nếu làm được những giải pháp ấy, đài tưởng niệm Đoàn tàu không số sẽ là một điểm đến mới mà các thế hệ trẻ hôm nay và mai sau tìm đến để tìm hiểu về cội nguồn, để hiểu được cái giá của độc lập tự do mà cha ông ta đã đổi bằng xương máu, càng thêm tự hào về một vùng đất đã sinh ra những người con anh dũng, mưu trí, qua đó thêm trân trọng hạnh phúc được sống trong hòa bình độc lập hôm nay./.

 

Võ Minh Châu

(Trường Chính trị huyện Xuyên Mộc)

                                                                                                      

 



print   Email   Top


Các tin khác:
Di tích Dốc cây cám (30-09-2011)
Di tích lịch sử Căn cứ cách mạng Bàu Sen (24-04-2012)
Địa đạo quê hương (30-09-2011)
Đoàn tàu không số âm vang những chiến công (30-09-2011)
Di tích lịch sử văn hoá núi Dinh (01-03-2009)
Kim Long - một thời dánh Mỹ (20-11-2013)

 
Tiêu điểm & Sự kiện
  Giáo dục về nguồn - 2009

  Di tích lịch sử văn hoá núi Dinh

  Hải Đăng Vũng Tàu

  Lễ hội Dinh Cô

  Khảo cổ học BR-VT: Tìm về quá khứ
 
 
Thống kê truy cập
5.056.136